Ánh trăng sáng quá rằm đêm nay

Anh buồn… lấy bút vẽ thơ ngây

Vẽ thêm sân thượng… em tóc bím

Cuốn chăn tới cổ nằm ngắm mây.

 

Trăng đâu sao trốn mãi trong mây?

Giận rồi… em bắt đền anh đây

Chiều em... anh nhẹ hôn lên má

Rồi anh vẽ lại bóng trăng đầy.

 

          ©     ©

    ©

 

Trăng tròn trăng sáng trăng hao gầy

Ánh trăng ngày ấy vẫn còn đây

Tóc bím năm xưa giờ buông xõa

Phủ lấp hồn thơ nhạt áng mây

 

Ánh trăng anh vẽ giữa trời mây

Sáng mãi trong em những tháng ngày

Hành trang trên bước đời cô lẻ

Một bóng trăng đầy mãi thơ ngây


 

Đêm Trăng rằm tỏa sáng huyền diệu, như có sức hút vô hình kỳ ảo;  Đôi mắt thơ ngây kia, mở to nhìn say mê, nhìn mãi... nhìn mãi... Trên sân thượng, đêm dần về khuya, Trăng vẫn lung linh soi sáng cả đất trời, cô bé con tóc bím, một mình nằm quấn kín chăn đến cổ, vẫn im lặng ngắm ánh Trăng, nào ai biết cô bé nghĩ gì trong tâm hồn thơ ngây ấy. Ánh Trăng và cô bé như hòa nhập, như tan biến trong khoảng không gian bát ngát này.

 

Những câu chuyện cổ tích thần thoại trong những tập chuyện nhi đồng, những đêm Trăng trong lòng Ông Ngoại, kể về đêm Hội Trăng Rằm rộn rã tiếng cười câu hát, dân làng đập lúa, giã gạo, hay tiếng sáo đêm Trăng vi vút ngậm ngùi, ray rứt, như tiếc ai làm tan vỡ một khối tình trong; Tất cả thu vào trí tưởng tượng non nớt ấy, và lan dần... lan dần... đậm nét mãi trong tâm trí cô bé tóc bím ngày xưa. 

 

Khung cửa sổ tròn trong phòng ngủ ở lầu ba, là riêng cả một thế giới của cô bé tóc bím, hay mím môi tròn mắt mỗi khi có gì giận dỗi, buồn phiền. Không ai có thể hiểu được có những buổi trưa êm ả, cô bé ôm gối ngồi nhìn lá cây sáng xuyên qua ánh nắng mặt trời hàng giờ đồng hồ trong im lặng, những chiếc lá nhảy múa, như những bàn tay vẫy gọi, thầm thì... và cô bé lạc vào thế giới khác, thế giới của Thảo Nguyên ngút ngàn hoa thơm cỏ mượt, suối chảy tung bụi mờ trắng xóa, muôn thú hiền lành duỗi dài thiu thiu ngủ... rồi cô bé cũng đi vào giấc ngủ thơ mộng đó.

 

Bím tóc dài hơn, dầy hơn, nhưng vẫn màu nâu nhạt; Lấm chấm tàn nhang trên má phớt hồng trông nghịch ngợm đáng yêu, đôi môi không còn mím chặt hờn dỗi nhiều như dạo nào, riêng ánh mắt, ánh mắt vẫn linh động, vẫn hun hút chất chứa bao điều mà khó ai đoán được. Ánh Trăng theo cô bé từng tháng, từng năm, dẫn dắt cô bé bước vào huyền sử của riêng mình.

 

Trăng tròn nhất là Trăng mười sáu.

Tuổi ươm mơ bắt đầu là tuổi mười sáu.

 

Chị thôi bím tóc cho cô bé; Mái tóc xõa tròn vai nữ sinh trung học, nhẹ ánh nâu nhạt trong buổi trưa tan trường. Cặp vở đầy tay như ước mơ tràn đầy trái tim nhiệt tình, như cánh tay gầy mảnh khảnh muốn ôm trọn cả đất trời xanh thắm, bao la.

 

Ánh trăng hôm ấy thở dài nhỏ lệ; Cô bé bàng hoàng trước sự ra đi của Ông Ngoại, người thương yêu nhất, gần gũi nhất trong cuộc đời của mình. Suốt bốn ngày không ăn, nước mắt làm sưng đỏ đôi mắt tròn chân tình ấy, môi khô rướm máu; Cả nhà lo lắng, hoảng sợ không cho cô bé đưa đám Ông, sợ cô bé sẽ làm điều gì dại dột;   Cô bé cắt tóc ngắn sau ngày đó, ăn uống trở lại với điều kiện được đưa Ông đến nơi an nghỉ cuối cùng. Nghĩa trang trên con đường tan học. Phần mộ may mắn nằm gần phía đường xe cộ qua lại. Hằng ngày, cô bé đạp xe đạp đến ngồi bên mộ Ông Ngoại, lặng lẽ ngắm những đóa hoa mười giờ nhỏ xíu đủ mầu mà cô bé đã trồng từ ngày hạ huyệt. Xoa nhẹ những đóa hoa, cố ngăn giọt lệ chảy dài trên má.

 

Hai năm sau, tóc dài trở lại. Niềm vui thành tựu sách vở học hành, đỏ hồng đôi má, thắp sáng tin yêu trong đôi mắt nâu tròn mơ mộng. Cô bé ngập tràn hạnh phúc; Bạn bè, gia đình yêu thương chiều chuộng cô bé, luôn chọc cô bé mê ánh Trăng là “Người Trời” (ngây ngô như trên trời rơi xuống); Cô bé chỉ im lặng khi ngắm Trăng mà thôi; Cô bé bây giờ hay nói vô cùng, nói như sợ mọi người sẽ quên  mất nghĩa lý của cuộc đời, bao sách triết, sách thiền, văn thơ điển tích, cô bé say sưa mà nói, tưởng chừng như là một “Triết gia”! Ánh Trăng luôn mỉm cười thương yêu, đồng tình với cô bé.

 

Cười tươi bên sách vở trường lớp bao nhiêu, khóc nhiều cho mất mát tình thân bấy nhiêu. Hai người anh ra đi vĩnh viễn ở lứa tuổi quá trẻ (22, 24), quá trẻ để mà chết. Lần này cô bé không khóc được, có lẽ nhìn Mẹ khóc vật vã bạc mái đầu, nhìn Cha đứng bất động, chết lặng một mình trong những đêm tối khuya trên sân thượng; Buông xuôi tất cả, cô bé quỳ dưới chân Đức Phật, thành khẩn xin cắt bỏ mái tóc trần thế phù du này...

 

Đức Phật từ bi, trên tòa Sen trầm tĩnh nhân từ.

 

bé trở về với tháng năm tuần tự trôi qua, cùng ánh Trăng gậm nhấm nỗi băn khoăn. Mãi mãi bên bàn ăn gia đình, hết tiếng ồn ào cười phá như xưa, hết còn nghe tiếng đàn guitar classic ru ngủ mỗi đêm khuya, khi học bài xong; Hết những ngày lễ tết tưng bừng đông đủ mọi người, hết những phá phách, cãi cọ, giận lẫy của ông anh trai & cô em gái... mất hết... mất hết tất cả thật rồi! Chỉ còn lại mình cô bé với ánh Trăng rằm hàng tháng lủi thủi bên nhau; Trăng rì rào, an ủi; Trăng hứa hẹn xoa dịu; Trăng ôm cô bé vào lòng chở che, ấp ủ.

 

Trăng theo cô bé rời Việt Nam.

Trăng theo cô bé một lần nữa qua đây.

 

Mười mấy năm sau, người Thiếu phụ ngắm ánh Trăng đêm rằm mà lòng nhói đau, hình ảnh bé thơ trên sân thượng, hay bím tóc mơ mộng qua khung cửa sổ tròn xinh, với màn cửa ren tím nhạt, trở về nuối tiếc trong trí nhớ.

 

Mái tóc giờ buông xõa phủ kín cuộc đời còn lại, những sinh hoạt hàng ngày hủy hoại trái tim nhiệt tình, nhạt nhòa má hồng môi thắm, và giết chết ánh mắt ngập niềm tin yêu hạnh phúc. Người thiếu phụ đã khóc nhiều, đến không còn có  gì mà chưa khóc; Biết bao đêm khuya, khi xong hết mọi việc, thu mình trong bóng tối, xung quanh im vắng, người thiếu phụ tự hỏi : “Tại sao là mình nhỉ?”. Bóng tối im lặng trả lời.

 

Ánh Trăng như tròn hơn, đẹp hơn, lung linh hơn, tỏa sáng hơn...

 

Trên bầu trời thăm thẳm chỉ có một ánh Trăng.

 

Nơi này chỉ còn hình ảnh cô bé tóc bím, trong người Thiếu phụ đơn độc ngắm ánh Trăng rằm.

                                          

“Hành trang trên bước đời cô lẻ

Một bóng trăng đầy mãi thơ ngây”.

 

 An Miên, July 2004.